Hiển thị các bài đăng có nhãn Mỹ-Trung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mỹ-Trung. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

Mỹ "bức xúc" với TSB Liêu Ninh của Trung Quốc

28/11/2012- Cuộc thử nghiệm hạ cánh của máy bay chiến đấu Trung Quốc trên boong hàng không mẫu hạm Liêu Ninh đã gây sự bức xúc khó kiềm chế từ phía Washington.


Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland tuyên bố quốc gia sẽ không ngừng hỗ trợ các đồng minh châu Á trên bình diện sự tăng cường sức mạnh quân sự Trung Quốc. Nhà ngoại giao Mỹ thậm chí đe dọa những động thái phù hợp trong trường hợp cần thiết.

Vào hôm Chủ nhật 25-11, Trung Quốc thực hiện thành công các chuyến bay thử nghiệm đầu tiên của phi cơ chiến đấu trên boong từ tàu sân bay số một của nước này. Mặc dù vậy, giới chuyên gia quốc tế vẫn phân vân về dự báo thời hạn đi vào hoạt động chính thức của hàng không mẫu hạm Trung Quốc.


Nhưng Washington cho thấy, họ nhìn nhận sự kiện như mối đe dọa tiềm năng cho sự hiện diện của mình tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương

Konstantin Sivkov, Phó Chủ tịch Học viện Các vấn đề địa chính trị Nga, nhận định: “Trung Quốc lúc này đang đặc biệt tích cực thâm nhập khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Nếu trước đó quốc gia huy động tiềm năng ảnh hưởng về kinh tế và dân số, thì giờ đây sẵn sàng nhấn cả bằng sức mạnh quân sự.


Hải quân Trung Quốc xây dựng tàu sân bay của mình trên cơ sở hàng không mẫu hạm Varyag cũ của Liên Xô. Bên cạnh đó, quốc gia đang triển khai đóng bốn tàu sân bay mới.”

Theo ông Konstantin Sivkov, năm tàu sân bay của Trung Quốc sẽ trở thành lời đáp có trọng lượng cho chiến lược tăng cường tiềm lực và sự hiện diện quân sự của Mỹ ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Việc Bắc Kinh chuyển hướng tập trung vào sự có mặt quân sự trên biển trùng lặp về thời gian với động thái huy động đến 60% tiềm lực hải quân tới khu vực của Lầu Năm Góc.


Mỹ hiện liên tục duy trì không dưới hai cụm tàu sân bay ở Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Quốc gia còn thường xuyên có mặt trong các cuộc tập trận hải quân chung với Hàn Quốc, Nhật Bản, Philippines và Úc.

Tâm điểm của cuộc đối đầu địa chính trị đang được chuyển dịch về phía châu Á – Thái Bình Dương, bởi cả Mỹ và Trung Quốc đều đánh giá đây là khu vực lợi ích sống còn - Giám đốc Trung tâm Các nghiên cứu xã hội chính trị, ông Vladimir Yevseyev phân tích: “Cái Mỹ đang triển khai là một hệ thống toàn cầu kiềm chế Trung Quốc. Bao hàm trong đó có các căn cứ không quân và hải quân hùng mạnh trên lãnh thổ Úc. Rõ ràng, sự hiện diện quân sự của Mỹ ở Philippines cũng sẽ được tăng cường. Mỹ đang bằng mọi cách tiến sát tới Trung Quốc. Một vòng cung phòng thủ tên lửa được rải từ Úc đến Alaska.”


Theo các chuyên gia, mục tiêu của hệ thống phòng thủ tên lửa ở châu Á là vô hiệu hóa tiềm năng tên lửa Trung Quốc. Rõ ràng, sự xuất hiện của các tàu sân bay Trung Quốc cũng điều chỉnh hệ thống Mỹ chuyên giám sát tiềm lực hải quân Trung Quốc. Lúc này, trong các cuộc đàm phán quân sự với Mỹ, Trung Quốc cương quyết đưa yếu sách đòi chấm dứt các hoạt động tình báo ở Thái Bình Dương.

Mới đây tại Bắc Kinh, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta đã hứa sẽ không can thiệp vào tranh chấp lãnh thổ của Trung Quốc với các nước láng giềng. Trên thực tế, tuyên bố của bà Victoria Nuland rằng Mỹ sẵn sàng hỗ trợ các đồng minh ở châu Á trong bối cảnh Trung Quốc tăng cường quân sự đã gạt bỏ lời hứa hẹn này của người đứng đầu Lầu Năm Góc.

Theo Voice of Russia

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

Trung - Mỹ tranh giành quyền lực gay gắt ở Đông Nam Á

11/11/2012- (PL&XH) - Cuộc chiến tranh ở Campuchia, hay còn gọi là cuộc chiến tranh Đông Dương thứ ba, đã kết thúc được 21 năm. Tuy nhiên, theo báo Sankei của Nhật Bản, bóng đen không tốt lành một lần nữa lại đang kéo đến Campuchia và toàn khu vực Đông Dương.

Vũ đài tranh giành quyền lực mới

“Bóng đen” mà báo Sankei đề cập chính là sự tranh giành quyền lực quyết liệt giữa Mỹ và Trung Quốc tại Đông Dương, và rộng hơn là khu vực Đông Nam Á. Do đó, có khả năng Đông Dương sẽ một lần nữa trở nên bất ổn. Kể từ khi Tổng thống Barack Obama lên nắm quyền năm 2009, Mỹ đã coi “tương lai của Mỹ là ở châu Á” và tăng cường quan hệ với Đông Nam Á. Nước cản đường Mỹ tại khu vực này chính là Trung Quốc.

Từ nửa cuối những năm 90 của thế kỷ trước, Trung Quốc đã tăng cường ảnh hưởng ở khu vực bán đảo Đông Dương. Trừ Việt Nam, Trung Quốc đã sử dụng các khoản đầu tư và viện trợ lớn cho 4 nước Myanmar, Lào, Campuchia và Thái Lan để tăng cường sự hiện diện ở khu vực này. Sự trở lại Đông Nam Á của Mỹ bắt đầu từ Myanmar. Ngay sau khi thành lập năm 2009, chính quyền Obama đã bắt đầu tiếp xúc công khai và bí mật với chính quyền quân sự Myanmar khi đó đang bị cấm vận. Kết quả là đến tháng 11-2011, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã thăm Myanmar. Đây là chuyến thăm đầu tiên của một Ngoại trưởng Mỹ trong vòng 57 năm qua. Một minh chứng rõ nét nữa là ngay sau khi tái đắc cử Tổng thống Mỹ, chuyến công du nước ngoài đầu tiên của ông Obama chính là đến Myanmar. Chiến lược quay trở lại châu Á của Mỹ ít nhất cũng đang thành công ở Myanmar.

Tại Lào, nơi Trung Quốc đã tạo được sự hiện diện áp đảo từ những năm đầu thế kỷ này, Mỹ cũng bắt đầu nỗ lực lôi kéo rời xa ảnh hưởng Trung Quốc. Tháng 7-2012, bà Hillary Clinton trở thành Ngoại trưởng Mỹ đầu tiên thăm Lào sau 57 năm. Tháng 10-2012, nguyện vọng gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới của Lào được chấp thuận với sự hậu thuẫn của Mỹ.

Tiếp theo là Campuchia. Trung Quốc đã ủng hộ Campuchia và không ngừng tăng cường hiện diện ở nước này. Tại Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN tháng 7-2012, Campuchia với tư cách là nước Chủ tịch luân phiên đã điều hành hội nghị theo hướng có lợi cho Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp chủ quyền giữa Philippines và Việt Nam với Trung Quốc ở biển Đông.

Một hiện tượng nữa ở Đông Dương cũng thu hút sự chú ý của dư luận là việc Mỹ và Việt Nam nhanh chóng tăng cường quan hệ song phương. Mỹ có thiện ý với Việt Nam trong vấn đề tranh chấp chủ quyền ở biển Đông và hai bên cũng đã bắt đầu tiến hành thao diễn quân sự chung. Đối với Mỹ, Việt Nam là đê chắn ảnh hưởng của Trung Quốc ở Đông Dương và khu vực Đông Nam Á. Đối với Việt Nam, Mỹ là sự hậu thuẫn cần thiết để Việt Nam đối phó với sức ép từ phía Trung Quốc.

Sau Chiến tranh Thế giới Thứ hai, Mỹ và Trung Quốc là hai kẻ thù của nhau. Tuy nhiên, khi mâu thuẫn giữa Trung Quốc và Liên Xô trở nên quyết liệt, chuyến thăm Trung Quốc của cựu Tổng thống Richard Nixon đã biến “kẻ thù ngày hôm qua” thành “bạn bè ngày hôm nay”. Mặc dù vậy, khi “mối đe dọa từ phương Bắc” biến mất cùng sự sụp đổ của Liên Xô, giới lãnh đạo Trung Quốc bắt đầu “Nam tiến” mở rộng ảnh hưởng. Sau đó, Trung Quốc một lần nữa lại đối đầu với Mỹ - nước bắt đầu coi trọng khu vực Đông Nam Á.

Khi cuộc nội chiến ở Campuchia kết thúc năm 1991, thế giới đã nghĩ rằng “lần này thì hòa bình đã quay trở lại bán đảo Đông Dương”. Nhưng hiện nay bán đảo này đang trở thành vũ đài tranh giành quyền lực mới giữa Trung Quốc và Mỹ. Nền hòa bình đạt được ở Campuchia 21 năm trước liệu có phải chỉ là “thời gian tạm nghỉ” của lịch sử chiến tranh đối kháng lâu dài ở bán đảo Đông Dương?


Ngoại trưởng Hillari Clinton (trái) trong chuyến thăm Myanmar. Ảnh: TL

Đối tác hay đối thủ?

Trong cùng một tuần lễ, tại cả Mỹ và Trung Quốc đã diễn ra hai sự kiện quan trọng. Tại Mỹ, Tổng thống Obama tái đắc cử, còn tại Trung Quốc, dù Đại hội 18 Đảng Cộng sản Trung Quốc khai mạc ngày 8-11 và 14-11 mới bế mạc, nhưng kết quả đại hội gần như đã được ấn định từ trước. Nhiều chuyên gia quan sát nhận định, thế kỷ 21 là thế kỷ đối đầu giữa Mỹ và Trung Quốc, song nhật báo "La Croix" của Pháp lại cho rằng, dù có tiềm năng đối đầu về quân sự và kinh tế nhưng tình hình thế giới đã khiến các nước ngày càng phụ thuộc lẫn nhau, trong đó có Mỹ và Trung Quốc. Bởi vậy, bên cạnh sự đối đầu, hai nước này còn có sự nương tựa lẫn nhau.

Nhìn vào lĩnh vực quân sự, "La Croix" nhận định, từ những năm 80 của thế kỷ trước, quân đội Trung Quốc đã bắt đầu được chuyên nghiệp hóa và hiện đại hóa. Ngân sách dành cho quân đội của Trung Quốc không ngừng tăng và hiện lên tới 129 tỷ USD. Lập trường chính thức của Trung Quốc là bảo vệ lãnh thổ và chuẩn bị “đương đầu với các cuộc xung đột quân sự từ mọi phía”. Theo báo trên, trong mọi phía đó thì hàng đầu là đương đầu với ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực Thái Bình Dương và Đông Nam Á, nơi mà Trung Quốc muốn thiết lập bá quyền.

Còn đối với Mỹ, năm 2011, nước này dành đến 711 tỷ USD cho chi tiêu quốc phòng, chiếm đến 41% chi tiêu quốc phòng của toàn thế giới. Trong những năm tới, dù cắt giảm ngân sách song ngân sách của Nhà Trắng sẽ dao động từ 650-700 tỷ USD. Như vậy vẫn còn cao hơn rất nhiều so với Trung Quốc, và Mỹ vẫn sẽ là cường quốc quân sự lớn nhất thế giới. Còn ở Thái Bình Dương, hạm đội của Mỹ đóng tại Ấn Độ Dương cũng có đến 180 đơn vị với 2.000 máy bay và 125.000 quân nhân. Mỹ cũng có các đồng minh thân cận trong khu vực như Nhật Bản, Hàn Quốc và Australia. Chính phủ Mỹ cũng đã chuyển hướng tập trung quân sự về vùng châu Á-Thái Bình Dương để kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc. Mỹ đã tăng cường quan hệ với các nước trong khu vực như Philippines, Việt Nam, Indonesia, Singapore và Malaysia.

Về kinh tế, mấy thập niên qua, kinh tế Trung Quốc phát triển nhanh chóng với mức tăng trưởng bình quân 10%. Thế nhưng, tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc là không bền vững vì nhắm mắt chạy theo tăng trưởng GDP mà để phát sinh những bất công và bất bình đẳng xã hội, nạn phân hóa giàu nghèo rất cao và tình trạng ô nhiễm môi trường rất nghiêm trọng. Nền kinh tế nước này vốn dựa vào đầu tư và xuất khẩu, nhưng trong bối cảnh kinh tế phương Tây đang khó khăn, xuất khẩu Trung Quốc giảm đi, đầu tư xuống dốc và tăng trưởng vì thế cũng mất đà. Trong khi đó, Mỹ hiện vẫn chưa thoát khỏi khủng hoảng. Tăng trưởng của Mỹ hiện ở mức 2%, tỉ lệ thất nghiệp ở mức trên dưới 8%, bảo hiểm xã hội đang hạn chế. Trung Quốc hiện đang nắm trong tay rất nhiều trái phiếu của Mỹ.

Trong thời gian tới, các lãnh đạo mới của hai nước sẽ đối đầu với hàng loạt thách thức. Đối với Trung Quốc, dù kinh tế phát triển nhanh song tình trạng bất bình đẳng xã hội ở mức nghiêm trọng, ô nhiễm môi trường cũng đáng báo động, nạn tham nhũng hoành hành, lòng tin của dân vào Đảng giảm sút nghiêm trọng, dư luận bức xúc gây nguy cơ bạo động xã hội. Đối với Mỹ, trong thời gian tới, nợ công là vấn đề hóc búa nhất cần giải quyết. Sắp tới, để hạn chế nợ công, Chính phủ Mỹ sẽ phải cắt giảm chi tiêu và nếu cắt giảm chi tiêu, sẽ ảnh hưởng đến chế độ hưu bổng, đến an sinh xã hội, đến quốc phòng, tức đến những vấn đề nhạy cảm nhất. Về việc Trung Quốc nắm nhiều trái phiếu của Mỹ, nếu Trung Quốc nắm càng nhiều thì hai bên càng lệ thuộc lẫn nhau, bởi khi món nợ càng cao thì khi con nợ chết, chủ nợ cũng không sống nổi.

Châu Âu có trọng lượng như thế nào trong quan hệ với Mỹ và Trung Quốc? Đối với Mỹ, châu Âu chỉ là một không gian thương mại, không hơn không kém. Chính sách chuyển ưu tiên chiến lược về vùng châu Á-Thái Bình Dương của Tổng thống Obama cho thấy trong suốt nhiệm kỳ đầu ông Obama đã không xem trọng quan hệ với châu Âu nói chung, thậm chí với các nhà lãnh đạo châu Âu nói riêng. Trong Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ-EU diễn ra năm 2009 tại Washington, Tổng thống Obama chỉ dành chưa tới 2 tiếng đồng hồ có mặt tại hội nghị. Ông cũng không dành thời gian đến Đức tham dự lễ kỷ niệm 20 năm ngày Bức tường Berlin sụp đổ.

Cũng như Mỹ, Trung Quốc lo ngại khủng hoảng kinh tế châu Âu vì châu Âu là thị trường lớn nhất cho xuất khẩu của Mỹ và Trung Quốc. Thế nhưng, Trung Quốc vẫn ở thế thượng phong vì nắm trong tay một khối lượng khổng lồ ngoại tệ và sẽ có đủ sức để mua lại nợ công của châu Âu. Theo nhận định của một chuyên gia, đối với Mỹ và Trung Quốc, châu Âu chỉ là một khối quốc gia hoạt động thiếu đoàn kết. "La Croix" cho rằng, chính sự thiếu đoàn kết này tạo điều kiện cho các đối tác Mỹ và Trung Quốc có cơ hội trục lợi.

Nguồn: Pháp Luật & Xã Hội

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Mỹ xây dựng chiến thuật mới kiềm chế quân đội Trung Quốc

03/11/2012- (GDVN) - Một loạt kế hoạch tác chiến cụ thể của 4 binh chủng quân Mỹ cũng được bắt đầu xây dựng để thực hiện chiến lược quốc phòng đưa ra năm 2012...


Mỹ đưa ra tư tưởng "tác chiến hợp nhất trên không-trên biển"

Hải, không quân trước tiên đề xuất “tác chiến trên không-trên biển”

Trang mạng “Jane’s Defense Weekly” Anh ngày 24/10 đăng bài viết “Quy hoạch ngoài trọng tâm chiến lược” của Catherine Lee cho rằng, từ sau khi chính quyền Obama công bố chiến lược quốc phòng năm 2012, các chuyên gia chính sách ngoại giao bắt đầu triển khai tranh luận công khai về ưu điểm của chiến lược này và ảnh hưởng của nó đối với quan hệ Mỹ-Trung.

Nhưng, điều quan trọng tương tự lại không được truyền thông tích cực nhắc đến, đó là một loạt kế hoạch tác chiến cụ thể của 4 binh chủng quân Mỹ cũng được bắt đầu xây dựng để đáp ứng việc dịch chuyển trọng tâm chiến lược này.

Trong Chiến tranh Lạnh, chiến lược ngăn chặn là cốt lõi của mọi sách lược chiến tranh. Lục quân Mỹ thực hiện theo tư tưởng “tác chiến trên không-mặt đất”, mục tiêu của chiến lược này là để đánh trực diện trên mặt đất khi châu Âu bị xâm lược, và sử dụng lực lượng đường không tấn công hậu phương của kẻ thù, từ đó chiến thắng Liên Xô.

Nhưng hiện nay lại không có chiến lược trực tiếp như vậy chỉ đạo phương thức của Mỹ đối với Trung Quốc, chủ yếu là do ý đồ bá chủ của Trung Quốc trong quá trình trỗi dậy không rõ rệt như Liên Xô trước đây. Vì vậy, nguyên tắc chỉ đạo quốc phòng mới của Chính phủ Mỹ chỉ có thể là cẩn thận thăm dò.


Tên lửa đạn đạo xuyên lục địa DF-31 của Pháo binh 2 Trung Quốc

Nguyên tắc chỉ đạo này vừa không coi sự trỗi dậy của Trung Quốc là một mối đe dọa khu vực, nhưng vừa thực sự bày tỏ lo ngại đối với ý đồ trở thành bá chủ khu vực của Trung Quốc.

Trên thực tế, nguyên tắc chỉ đạo này thể hiện sự cân nhắc của Mỹ trong vấn đề có liên quan tới Trung Quốc, thận trọng hành động, phải áp dụng phương thức “hai bút cùng vẽ/tiến hành đồng bộ”, một mặt khuyến khích tiến hành tiếp xúc với Trung Quốc, mặt khác cũng cần có “khả năng và sức mạnh quân sự”.

Năm 2009, Bộ Quốc phòng Mỹ bắt đầu tiến hành hoạch định lâu dài đối với các hành động quân sự ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, và cuối cùng trong “Báo cáo Đánh giá Quốc phòng 4 năm” chính thức công bố năm 2010 đã đưa ra khái niệm chỉnh thể mới – “tác chiến trên không-trên biển”.

Khái niệm này hoàn toàn không chỉ đích danh Trung Quốc, nhưng kêu gọi các binh chủng kết hợp được các khả năng trên không, trên biển, trên mặt đất, trong không gian và trên mạng với nhau, để ứng phó với những thách thức mới mà lợi ích của Mỹ và các nước khác phải đối mặt.

Kết quả đưa ra khái niệm mới này là, toàn bộ 4 binh chủng đều bắt đầu quan tâm đến thách thức “chống can dự/ngăn chặn khu vực” (A2/AD). Các quan chức cho biết, thách thức này là hệ quả của việc vũ khí dẫn đường chính xác tầm xa tiên tiến phổ biến trên phạm vi toàn cầu.


Tàu sân bay động cơ hạt nhân USS George Washington mang theo nhiều loại máy bay quân dụng.

Các quan chức Lầu Năm Góc kiên nhẫn chỉ ra, những vũ khí này có thể lan rộng ở các nước và các tổ chức phi chính phủ.

Nhưng, trong một số cuộc thảo luận ở hậu trường, điểm quan tâm của các quan chức rõ ràng đặt vào mối đe dọa từ Trung Quốc, hơn nữa Iran ngẫu nhiên cũng sẽ là thách thức “chống can thiệp/ngăn chặn khu vực” tiềm tàng được đề cập.

Mục tiêu chủ yếu nhằm vào sức mạnh quân sự của Trung Quốc

Sự lo ngại chủ yếu của những người lo lắng về sự trỗi dậy của Trung Quốc chính là, nếu Mỹ không có khả năng răn đe mạnh, Trung Quốc có thể cuối cùng sẽ cho rằng khả năng “chống can dự và ngăn chặn khu vực” ngày càng mạnh của họ có thể ngăn chặn Mỹ triển khai các hành động quân sự ở sân sau của họ.

Tình hình lo ngại nhất trong mắt của một số chuyên gia vấn đề Trung Quốc ngoài Lầu Năm Góc chính là, Trung Quốc có thể sẽ cho rằng họ có khả năng gây thiệt hại nặng cho lực lượng truyền thống của Mỹ ở khu vực Thái Bình Dương, làm cho Mỹ không có sự lựa chọn khác ngoài việc sử dụng vũ khí hạt nhân.

Mặc dù ý đồ của Trung Quốc có thể không rõ lắm, nhưng có một điểm có thể khẳng định chính là sức mạnh quân sự của họ đang tăng cường. Theo Bộ Quốc phòng Trung Quốc, trong 10 năm qua, số lượng bản quyền sáng chế đăng ký của công nghiệp quốc phòng Trung Quốc luôn tăng với tốc độ 30% bình quân mỗi năm.


Trung Quốc phát triển tên lửa hành trình DH-10

Trung Quốc còn đang tiếp tục mở rộng phạm vi hoạt động hải quân của họ, nghiên cứu chế tạo tên lửa chống hạm và tên lửa đạn đạo tầm xa, chẳng hạn tên lửa đạn đạo DF-21D, tên lửa hành trình tầm xa DH-10, và đã cải tiến tên lửa đạn đạo và phòng không gồm tên lửa của Nga và HQ-9 của Trung Quốc.

Ngày 25/9, tàu sân bay đầu tiên Liêu Ninh của Trung Quốc đã bắt đầu đi vào hoạt động, tiếp tục cho thấy ý đồ xây dựng hải quân tầm xa của Trung Quốc.

Một số chuyên gia nói bóng gió rằng, các hành động quân sự gần đây của Trung Quốc là phản ứng đối với kế hoạch quân sự mới của Mỹ, đồng thời cho biết, nhưng kế hoạch này, chẳng hạn như tư tưởng “tác chiến trên không-trên biển” đã gây áp lực cho Trung Quốc. Nhưng, một số chuyên gia khác thuyết phục rằng, từ năm 1995 đến nay, Trung Quốc luôn đưa Mỹ vào kế hoạch tác chiến của họ.

Phillip Saunders, chủ nhiệm Trung tâm nghiên cứu quân sự Trung Quốc, Đại học Quốc phòng Mỹ cho rằng: “mục đích cuối cùng của rất nhiều hệ thống của Trung Quốc đều là để đối phó hoặc đánh bại chúng ta, hơn nữa xảy ra trước khi Không quân và Hải quân Mỹ đưa ra tư tưởng “tác chiến trên không-trên biển””.


Máy bay chiến đấu tàng hình J-31 Trung Quốc

“Phương án can dự tác chiến liên hợp”

Do ý thức được Trung Quốc quan tâm chặt chẽ nhất cử nhất động của Washington, khi đưa ra tư tưởng chiến lược đối với khu vực châu Á-Thái Bình Dương, Lầu Năm Góc cũng đã áp dụng phương thức rất thận trọng như Nhà Trắng.

Mặc dù khi chuyển trọng tâm tới khu vực châu Á-Thái Bình Dương, sức mạnh quân sự hầu như đang đóng vai trò quan trọng, nhưng vai trò ảnh hưởng tiềm tàng về chính trị và ngoại giao đã làm cho nhiệm vụ này trở nên phức tạp hơn.

Lầu Năm Góc đã đưa ra vài kế hoạch giải quyết mối đe dọa “chống can dự/ngăn chặn khu vực”. Kế hoạch “tác chiến trên không-trên biển” của Hải quân và Không quân Mỹ đã gây chú ý nhất, nhưng từ khi đưa ra tư tưởng này vào năm 2009 đến nay, còn có vài kế hoạch khác cũng đã hé lộ.

Quy hoạch chung của tất cả các kế hoạch được gọi là “phương án can dự tác chiến liên hợp”, tư tưởng này tính toán phương án hành động phối hợp giữa các binh chủng, ứng phó với thách thức “chống can dự/ngăn chặn khu vực”.


Theo Giaoduc.net.vn